Andrew Huberman vừa giải thích tại sao não của bạn không thể tập trung — và không phải do ADHD, mà là do quá tải cảm giác từ thiết bị trong tay bạn. Trong đoạn clip dài 4:52 này, ông trình bày cái nhìn đột phá của Jenny Groh: Những suy nghĩ không phải ngẫu nhiên. Chúng bắt đầu từ một hạt giống nhỏ (một từ, hình ảnh, kỷ niệm) và sau đó bùng nổ thành một chuỗi ký ức cảm giác nhiều lớp — hình ảnh, âm thanh, cảm giác, mùi — tất cả chồng chất trong một không gian trừu tượng. Càng nhiều đầu vào cảm giác bạn đã tiếp nhận gần đây (đặc biệt qua điện thoại), càng nhiều lớp cạnh tranh tràn vào khi bạn cố gắng tập trung. Đó là lý do tại sao bạn ngồi xuống để đọc/làm việc và đột nhiên nhận ra rằng bạn thậm chí không chú ý — não của bạn vẫn đang xử lý những kích thích mới vô tận mà nó nhận được 10–15 phút trước. Giải pháp của Huberman: Hãy tự làm cho mình cảm thấy nhàm chán trước khi làm việc sâu. Loại bỏ càng nhiều đầu vào cảm giác càng tốt (không điện thoại, ánh sáng mờ, yên tĩnh). Ông giữ một toàn bộ tầng là khu vực không điện thoại. Tại Trung Quốc, họ đang thử nghiệm với trẻ em nhìn vào một bức tường trống trong vài phút trước khi thực hiện các nhiệm vụ. Cuộc sống hiện đại đã thu hẹp không gian vật lý mà bạn có thể nhìn vào (nhìn vào màn hình), nhưng đã tràn ngập không gian nhận thức với những sự phân tâm vô tận. Kết quả: Tập trung trở nên gần như không thể. Bạn có bị sốc không? Một điều gì đó bạn đã nhận thấy giết chết sự tập trung của bạn nhiều nhất — thông báo, tiếng ồn nền, cuộn gần đây? Và điều gì đã giúp bạn làm sạch tâm trí trước khi làm việc sâu?