"Người da trắng khóc là mục tiêu" Họ nói điều đó một cách công khai. Họ cười về nó. Và khán giả vỗ tay. Đoạn clip này là một ví dụ hoàn hảo về việc phân biệt đối xử với người da trắng đã trở nên bình thường như thế nào. Đó không chỉ là một bình luận vô nghĩa, mà là một sự ăn mừng việc làm tổn thương một nhóm người chỉ dựa trên chủng tộc của họ. Và thực tế là nó được đón nhận bằng những tràng vỗ tay cho thấy tư tưởng này đã xâm nhập sâu sắc vào văn hóa của chúng ta. Bây giờ hãy tưởng tượng nếu ai đó nói điều tương tự về người da đen, hoặc bất kỳ nhóm thiểu số nào khác. Sự phẫn nộ sẽ ngay lập tức và mãnh liệt. Sẽ có những lời kêu gọi kiểm duyệt, cấm đoán và xin lỗi. Các phương tiện truyền thông sẽ dồn dập đưa tin về nó. Nhưng khi nó được hướng vào người da trắng, nó được coi như một trò đùa, hoặc tệ hơn, như một chiến thắng. Tiêu chuẩn kép đó không chỉ không công bằng, mà còn nguy hiểm. Nó dạy cho mọi người rằng việc hạ thấp, phi nhân hóa và chế nhạo một nhóm người miễn là họ là người da trắng là điều chấp nhận được. Và nếu chúng ta không lên tiếng, điều đó sẽ trở thành bình thường.